Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bảo Giám

Chương 383: Mùng 1 (thượng)..

Ngày cập nhật : 2026-04-21 07:58:21
- Cậu Tần, cá nhân tôi vinh nhục không có gì nhưng những người đó muốn làm nhục Chú Hán, chúng tôi không thể đồng ý.
Henry Wei bỗng nhiên đứng dậy cúi đầu thật sâu bái Tần Phong nói:
- Cậu Tần, thuật đánh bài của cậu cao hơn tôi, cậu làm trợ thủ cho tôi tôi không phải lo lắng...
Nếu không như vậy đi, phí dự thi lần này tôi tự bỏ ra. Nếu chúng ta hợp tác có thể đạt được danh hiệu Vua bài thì tiền thưởng đều do cậu sở hữu, cậu thấy thế nào?
Trong cuộc thi Vua bài, từ danh hiệu thứ nhất đến thứ mười đều được tặng danh hiệu Vua bài, hơn nữa dựa theo các trận thắng còn có thể trở thành Vua bài của thế giới.
Henry Wei tham gia cuộc thi Vua bài này thuần túy chỉ muốn vì chính danh Thần bài của Diệp Hán. Nhưng ông ta biết trên đời này người giỏi vô tận, khi bắt đầu chỉ muốn đạt được một trong mười người nhỏ nhoi.
Nhưng chứng kiến thuật chơi bài của Tần Phong xong trong lòng Henry Wei đã đầy hi vọng. Thuật chơi bài của Tần Phong tuyệt đối là cấp Vua bài.
Henry Wei tự hỏi nếu hai người hợp tác đừng nói là đạt được một trong mười danh hiệu của cuộc thi Vua bài chính là đạt được danh hiệu Vua bài thứ nhất cũng không phải là chuyện không thể.
Nghĩ lại tình hình này Henry Wei đã rất xúc động, nếu có thể đạt được danh hiệu Vua bài thứ nhất như vậy sẽ loại bỏ hết những lời gièm pha đối với chú Hán.
- Ông được nổi tiếng, tôi được lợi, thật ra cũng không phải không được.
Nhìn Henry Wei Tần Phong trầm ngâm một chút nói
- Thời gian đến cuộc thi không còn nhiều, tôi cũng không thể chắc chắn lúc đó có chuyện gì không, cho nên hiện giờ tôi không thể trả lời ông...
Thật ra khi Henry Wei nói đến cuộc thi Vua bài Tần Phong trong lòng đã có một chút suy nghĩ.
Dù sao Tần Phong cũng là người từng trải. Từ năm mười tuổi đã học thuật đánh bài, nhưng lại không dùng thuật đánh bạc để kiếm lời.
Nhưng Cuộc thi Vua bài thì khác, tham dự chẳng những có thể trao đổi với những người cùng nghề còn có thể có được khoản tiền thưởng lớn, quan trọng hơn là trong tay Henry Wei còn có một đoàn đồng đội.
Người đi theo Diệp Hán tranh giành thiên hạ, cho dù hiện giờ đã là ông lão tám chín mươi nhưng tuyệt đối cũng là nhân tài. Huống chí còn có Henry Wei.
Tần Phong sở dĩ không trả lời thật ra vì muốn những người này thực hiện những suy nghĩ trong đầu hắn. Xây dựng một đội ngũ xung quanh mình giống như Miêu Lục Chỉ và Hà Kim Long.
Nhưng những người đi theo Diệp Hán phần lớn đều là những người kiêu ngạo. Muốn thu phục họ cũng không phải là chuyện dễ dàng. Cho nên Tần Phong cũng không đồng ý ngay chính là muốn bàn bạc rồi nói sau.
- Cậu Tần, ý của cậu là chỉ cần có thời gian sẽ đồng ý đi theo tôi đến Florida?
Nghe Tần Phong nói xong Henry Wei lộ vẻ vui mừng. Ông ta đã lăn lộn ở sòng bạc mấy chục năm, ngoài những năm đi theo chú Hán còn chưa phát hiện ai có thuật đánh bài vượt qua Tần Phong.
Chỉ cần Tần Phong hợp tác với ông ta, Henry Wei có tin tưởng mình sẽ chấn hưng lại danh tiếng Thần bài, làm cho dân cờ bạc trên thế giới biết cho dù Diệp Hán mất đi thì học trò của ông vẫn có thể đảm đương được.
- Ông có thể hiểu như vậy.
Tần Phong gật gật đầu nói
- Mọi người coi như là cùng một nghề, xưng hô cũng không cần khách khí như vậy gọi tôi là Tần Phong là được, tôi gọi ông là lão Vệ...
- Được, cậu Tần...không Tần Phong, cậu nói rất đúng. Năm đó chú Hán rất sùng bái Hạ tiền bối.
Henry Wei đang lo Tần Phong không muốn có quan hệ với anh ta đừng nói là hắn gọi lão Vệ, cho dù gọi là Tiểu Vệ, Henry Wei cũng đều đồng ý.
- Lão Vệ, ông đi nghỉ ngơi đi, đánh mạt chược một đêm cũng đủ mệt rồi.
Tần Phong đứng lên nói
- Tôi muốn đến quán ở Phan gia viên xem một chút, chi tiết cụ thể sang năm mới sẽ bàn tiếp.
- Tần Phong tôi không phiền, tôi cùng cậu đi dạo.
Henry Wei lắc lắc đầu. Việc như hôm qua căn bản không cần anh ta phí nhiều công sức, không khác gì giải trí thôi.
- Được, cũng là mở mang kiến thức.
Tần Phong cười cười gật đầu ra ngoài cửa vừa lúc nhìn thấy Tạ Hiên cầm trong tay điện thoại của Tần Phong nói
- Anh Phong, có vài cuộc điện thoại gọi đến tìm anh, đang định đến gọi anh đây.
- Sao không đưa sớm, chuông mấy hồi mới đưa?
Tần Phong nghe vậy nhận điện thoại nhìn cuộc gọi nhỡ.
- Anh Phong, mấy cuộc điện thoại trước đều là anh Phùng gọi đến, em sợ làm phiền anh nói chuyện thôi.
Tạ Hiên cười chỉ vào chiếc di động nói
- Hai cuộc gọi sau đều là chị dâu tương lai gọi đến đương nhiên là phải khác rồi.
- Đừng có đùa, gì mà chị dâu tương lai?
Tần Phong đá vào mông Tạ Hiên một cái ném chiếc chìa khóa xe BMW cho Tạ Hiên nói
- Đưa xe của Thiên Viễn, chúng ta đến quán đi, cậu lái xe.
- Được.
Tạ Hiên nói Tần Phong nhìn Henry Wei phía sau nói
- Lão Vệ là người một nhà, sau này cậu gọi là anh Vệlà được, sau đó anh ấy cùng chúng ta đến quán.
- Anh Vệ?
Vẻ mặt Tạ Hiên hơi lạ nhìn thoáng qua Henry Wei. Tuổi tác của người này cũng ngang với cha mình rồi, bảo gã mở miệng gọi là anh quả thật không dễ dàng.
- Đúng, đúng, sau này cũng ta sẽ là người một nhà, tôi cũng sẽ gọi cậu là Hiên Tử.
Henry Wei đối với những lời Tần Phong nói rất vui. Ở ngôi nhà này một ngày Henry Wei cảm giác rất thoải mái, loại cảm giác này có chút giống với những năm đi theo chú Hán.
- Ôi, chờ tôi một chút, tôi cũng đi.
Mấy người Tần Phong vừa mới ra đến cửa Lãnh Hùng Phi và Lý Thiên Viễn cũng đuổi theo phía sau. Tiếng pháo tết vang khắp nơi muốn ngủ cũng không ngủ được.
- Mọi người, chúc mừng năm mới, chúc năm mưới mạnh khỏe.
- Bác gái, cháu trai của bác thật đẹp trai, mặc nhiều quần áo chút cẩn thận không lạnh.
Đi đến đầu ngõ khắp nơi đều là tiếng chúc tết. Tạ Hiên nói rất ngọt, quen biết láng giềng xung quanh, vừa đi vừa không ngừng chào hỏi.
- Tiểu Tạ, đến đây, đến nhà tôi ăn sủi cảo.
- Tiểu Tạ, bác gái luộc trứng chim, cháu lấy vài cái đi.
Ở đây phần lớn đều là những người già ở Bắc Kinh. Khi đi ngang qua các nhà, có bác gái cầm trứng chim mời Tạ Hiên, nếu không thấy mấy người Tần Phong có lẽ tiền mừng tuổi cũng có.
- Nhiệt tình quá.
Henry Wei thấy vậy trợn mắt há hốc mồm. Lễ mừng năm mới trước kia ông ta ở Hồng Kông mọi người đều nói cát tường, như những điều trước mắt là không có.
- Tục ngữ nói bà con xa không bằng láng giềng gần, ở đây đều là những ông bà lớn tuổi, quan hệ sẽ thân cận hơn những người sống ở chung cư.
Đi vào xe, Tần Phong nghe tiếng pháo bên ngoài ít đi một chút lập tức lấy di động ra bấm số đầu tiên gọi đến ban nãy.
- Chúc mừng năm mới, xin hỏi ai tìm tôi vậy?
- Chúc mừng năm mới, cậu là?
Trong điện thoại vang lên tiếng người đàn ông trung niên.
- Tôi là Tần Phong, anh là ông chủ Vi phải không?
Tai Tần Phong thính thế nào, một chút chợt nghe ra tiếng của đối phương lập tức cười nói
- Ông chủ Vi, năm mới vui vẻ, tôi chúc mừng năm mới.
Lần trước nể mặt Vi Hoa xong Tần Phong chưa gặp lại ông ta. Nhưng nếu gọi điện thoại đến nhà tất nhiên là muốn hàn huyên vài câu.
- Tiểu Tần cậu quá khách khí, năm mới chơi vui vẻ nhé.
Vi Hoa cười ha hả ngẩng đầu nhìn con gái trong phòng khách cúp điện thoại.
Đối với suy nghĩ của con gái Vi Hoa hoặc nhiều hoặc ít biết một chút. Nhưng Tần Phong quá khó khống chế, cả đời có lẽ thăng trầm thay đổi. Vi Hoa cũng không muốn con gái mình liên hệ nhiều với hắn.
- Ba, là ai vậy?
Tiếng Vi Hàm Phi vang lên trong phòng khách.
- Không có việc gì, là bạn của ba gọi điện thoại đến chúc tết.
Vi Hoa vội vàng nói đời này ông ta mắc nợ nhất là con gái vì vậy ông ta không nỡ để cho con gái tủi thân.
- Không lừa bán con gái ông, đến mức đó sao?
Nhìn điện thoại trước mặt vang lên tiếng tút tút Tần Phong lắc đầu cười khổ. Lại gọi một cuộc điện thoại khác, đây là số điện thoại của Mạnh Dao.
- Mạnh Dao, tôi là Tần Phong, chúc năm mới vui vẻ!
Điện thoại vừa thông Tần Phong đã nói.
- Tần Phong chúc mừng năm mới, em gái tôi đang bận quá, lát nữa để cô gọi lại có được không?
Điều làm cho Tần Phong không ngờ chính là người nhận điện thoại chính là Mạnh Lâm.
- Không cần, anh Lâm, tôi cũng không có việc gì chỉ là chúc tết thôi.
Tần Phong thản nhiên trả lời xong cúp điện thoại. Từ trước đến nay hắn kết bạn với mọi người đều bình thường, không kiêu ngạo cũng không ngông cuồng. Sự đề phòng của Mạnh Lâm và Vi Hoa làm cho Tần Phong cảm thấy ác cảm.
- Tính tình không nhỏ, dám cúp điện thoại tôi.
Lúc này đến phiên Mạnh Lâm buồn bực, nhưng nghe tiếng của em gái bên ngoài vội vàng xóa số của Tần Phong trên điện thoại.
Suy nghĩ của Mạnh Lâm và Vi Hoa không khác nhau là mấy. Tần Phong tất nhiên là một nhân tài nhưng trên người yếu tố bất ổn nhiều lắm. Trong mắt Mạnh Lâm em gái nên tìm một đối tượng có gia thế tương đương, yên ổn sống cả đời.
- Số điện thoại này chắc là của Lê Vĩnh Càn hoặc là Đậu Kiến Quân?
Nhìn hai dãy số còn lại Tần Phong phát hiện là của Quảng Đông, đang muốn gọi thì di động vang lên.
- Anh Lê, đang nghĩ đến anh không ngờ anh đã gọi đến.
Nhìn thoáng qua số điện thoại lần này là số của Lê Vĩnh Càn, nhận điện thoại Tần Phong cười nói
- Anh Lê, chúc mừng năm mới anh, cũng chúc chị dâu và các cháu năm mới hạnh phúc.
- Ông chủ, phải là tôi chúc tết trước mới đúng.
Bên chỗ Lê Vĩnh Càn rất ồn ào, còn có tiếng trẻ con khóc, hiển nhiên là mọi người đang ăn tết.
Chúc tết nhau xong Lê Vĩnh Càn lên tiếng nói
- Ông chủ, tôi tuyển bảy tám người học nghề một tuần thì vật phẩm trang sức đầu tiên có thể chế tạo ra.
- Được, lão Lê, có những lời này của anh so với mọi lời chúc tết đều mạnh hơn.
Tần Phong nghe vậy cười vang. Tục ngữ có câu cầu người không bằng cầu mình, chỉ cần Lê Vĩnh Càn có thể vận chuyển nguồn cung cấp Phỉ thúy mới có thể đảm bảo.

Bình Luận

0 Thảo luận