Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bảo Giám

Chương 385: Mùng 1 (hạ).

Ngày cập nhật : 2026-04-21 07:58:21
Từ lúc Vu Hồng Hộc cùng các đệ tử của y cải tà quy chính mở cửa hàng xong những chuyện trộm cắp ở Phan gia viên đã giảm bớt. Ngày xưa một ngày đồn công an có thể nhận báo án nhiều lần hiện giờ mấy này cũng không có một lần đến báo án mất trộm
- Tần Phong đã tới rồi.
Ước chừng đi dạo trong đoàn người chừng nửa tiếng, mấy người Tần Phong mới đi đến nơi, Hoàng Bính Dư mở cửa nhìn thấy Tần Phong vội vàng tiến lên đón tiếp.
- Quản lý Hoàng, thế nào ở đây đã quen chưa?
Tần Phong kéo Hoàng Bính Dư vào trong nhà sau. Tuy rằng cửa hàng bán đồ trang sức nhưng hôm nay Phan gia viên chật ních người nên trong quán cũng đầy ắp người.
- Quen rồi, tôi đã liên hệ với gia đình có tiếng học giỏi, chờ khai giảng là đưa con đến đây.
Hoàng Bính Dư gật gật đầu. Thời trẻ vào Nam ra Bắc làm cho anh ta thích nghi rất nhanh. Trong vài ngày ngắn ngủi chẳng những sắp xếp tốt việc gia đình mà ngay cả nghiệp vụ trong quán cũng đã bắt đầu.
- Quen là tốt rồi.
Tần Phong có chút áy náy nhìn Hoàng Bính Dư nói
- Quản lý Hoàng, Hiên Tử mấy ngày nữa đi Quảng Đông, quán này anh phải vất vả rồi.
Ban đầu chức vụ của Hoàng Bính Dự là Phó tổng giám đốc quản lý nguồn cung cấp, người quản lý bán hàng là Tạ Hiên. Giờ Tạ Hiên muốn đi ra ngoài chỉ có thể để Hoàng Bính Dư làm.
- Quản lý Hoàng, ngài yên tâm, chắc chắn vẫn là ngài quản lý nguồn cung...
Tạ Hiên cũng sợ Hoàng Bính Dư có ý kiến gì vội vàng giải thích một câu.
- Không có gì, tổng giám đốc Tạ đi thì tốt rồi, trong quán này không cần lo gì cả.
Hoàng Bính Dư nghe vậy cười nói
- Tổng giám đốc Tạ, vợ con tôi vừa đến Bắc Kinh cậu đã muốn đuổi tôi đi ra ngoài, để cho tôi an ổn một chút đi...
Tạ Hiên cười hì hì nói
- Không thành vấn đề, chúng ta đổi phân công quản lý cũng được.
- Được rồi, Hiên Tử, cậu là lão tổng hẳn là phải đi ra ngoài...
Tần Phong nhìn phía ngoài người hình như ít đi một ít nói
- Dẫn tổng giám đốc Hoàng và Phi Tử ra giới thiệu Phi Tử cho bọn họ.
- Anh Phong, anh không đi? Chuyện này hẳn phải là anh lo liệu mới đúng.
Tạ Hiên sờ sờ túi bên cạnh, trong đó chính là là ba mươi cái phong bao lì xì, từng bao đều là một nghìn đồng nhân dân tệ.
Đương nhiên chức vụ khác nhau tiền lì xì cũng không giống nhau. Tạ Hiên nhìn đúng Trưởng quầy xinh đẹp là ba nghìn, ba tổ trưởng mỗi người hai nghìn.
Tần Phong không chịu trách nhiệm việc này khoát tay áo nói
- Các cậu đi là được, tôi đang vội nào có thời gian cho việc này.
Tần Phong mặc dù là ông chủ thật sự nhưng người thời gian lắp đặt thiết bị và khai trương, trên cơ bản hắn chưa từng đến đây mấy lần, trong quán rất nhiều người đến sau thậm chí đều không biết hắn.
Cho nên Tần Phong cũng không muốn đi ra. Đối với việc quản lý quán mà nói đảm bảo uy danh của Tạ Hiên và Hoàng Bính Dư trước mắt nhân viên cửa hàng mới là quan trọng.
- Được, anh Phong, ngài và Vệ tiên sinh ngồi đây trước.
Tạ Hiên gật gật đầu, sống chung với Tần Phong nhiều năm như vậy cậu tất nhiên hiểu được ý tứ của Tần Phong.
- Ừ, mọi người yên lặng một chút.
Tạ Hiên đi vào trong quán, vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình sau đó lớn tiếng nói
- Có khách thì tiếp khách trước, không có khách thì mỗi quầy để lại một người những người khác đến phía tôi...
- Tổng giám đốc Tạ, có việc gì vậy?
Một nữ nhân viên xinh đẹp cười hỏi
- Có phải là cho chúng tôi phong bao đỏ không? Tôi xem trên ti vi ở Hồng Kông mỗi khi Tết đều phải có phong đao đỏ.
- A, cô đoán không lầm, có phải là đã thấy tiền lì xì của tôi rồi không?
Tạ Hiên bất ngờ nhìn cô một cái nói
- Đúng vậy, để cảm ơn mọi người vẫn giữ vững cương vị trong những ngày này qua bàn bạc của tôi với tổng giám đốc Tần và phó Tổng giám đốc Hoàng quyết định ngoài tiền làm thêm giờ còn lì xì cho mọi người một khoản lớn...
Ngoài ra giới thiệu cho mọi người một chút, vị này chính là Lãnh Hùng Phi, anh ấy là Phó tổng giám đốc phụ trách tiêu thụ của chúng ta. Sau này tôi không ở đây chuyện ở cửa hàng do Phó tổng giám đốc Hoàng phụ trách.
- Biết rồi, phó tổng giám đốc Lãnh rất trẻ tuổi.
Một cô gái liếc mắt nhìn Lãnh Hùng Phi, Lãnh Hùng Phi sao đã gặp trường hợp này, nhất thời đỏ mặt lên.
- Hồng bao thật lớn, có bao nhiêu?
- Tổng giám đốc Tạ, nói chuyện cần chắc chắn, tiền lì xì không lớn không thể được.
Nhưng càng nhiều người quan tâm đến tiền lì xì, trêu chọc Lãnh Hùng Phi vài câu xong đều tập trung vào Tạ Hiên.
Cả phòng đều là những cô gái hơn hai mươi tuổi tiếu líu ríu cũng không tha. Bình thường Tạ Hiên vẫn đùa giỡn với các cô lúc này cũng không làm sao được.
- Khụ khu...
Nhìn thấy tình hình này Hoàng Bính Dư mặt lạnh ho khai một tiếng nói
- Không cần ồn ào, còn có khách nữa, như vậy giống cái gì.
Hoàng Bính Dư bình thường trong cửa hàng luôn nghiêm túc. Vừa nghiêm túc các cô gái trong cửa hàng cũng im bặt, thật ra có không ít khách đang chỉ trỏ xem náo nhiệt.
- Phó tổng giám đốc Tạ, bắt đầu đi.
Hoàng Bính Dư dùng khuỷu tay huých Tạ Hiên một cái tiền lì xì này anh cũng không cầm.
- À, được!
Tạ hiên nói vẻ mặt tươi cười lấy trong tay ra một tập tiền lì xì theo trình tự phát cho Phó trưởng cửa hàng.
Phát cho nhân viên xong ba người Tạ Hiên lại đến các quầy đưa đến cho những nhân viên đang tiếp khách.
- Chao ôi, là một nghìn tệ?
Đúng vậy, ông chủ thật rộng rãi, chị em của tôi còn không muốn đến đây làm.
Tục ngữ nói có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, một số nhân viên sau khi trộm nhìn số tiền lì xì xong không cầm lòng được cảm giác tôn trọng Tạ Hiên và Hoàng Bính Dư hơn.
Tính tiền lương một tháng cùng tiên tăng ca, một tháng này nhân viên ở đây cũng được ước chừng bốn năm nghìn, cho dù ở Bắc Kinh cũng coi là lương cao rồi, nên các cô đương nhiên là rất vui mừng.
- Cửa hàng này thật sự mạnh, tết cũng phát nhiều tiền lì xì như vậy sao?
- Đúng vậy, xem ra những gì họ làm cũng là thạt, một cửa hàng lớn như vậy hẳn sẽ không bán hàng giả.
Những người khách đang xem hàng đều thì thầm bàn tán.
Trong những năm chín mươi lương trung bình mới là một nghìn đồng. Lần này bỏ ra vài chục nghìn tiền lì xì thật sự là một khoản lớn.
- Tần Phong, tiền lì xì này phát hơi nhiều nhỉ?
Đang uống trà trong nhà trong Henry Wei cũng bị thu hút bởi việc diễn ra trong cửa hàng, cũng không phải để ý đến tiền, nhưng cũng cảm giác Tần Phong quá mức hào phóng.
Phát tiền lì xì thật ra là thói quen từ Quảng Đông và Hồng Kông. Thường gọi là "Lợi thì".
Mỗi khi đến đến Tết nguyên đán ông chủ thường thường đứng ở cửa công ty đem "Lợi thì" phát cho mỗi công nhân. Cho dù là người vệ sinh cũng không ngoại lệ.
Hành động này có thể tăng cường sự hết lòng của công nhân đối với công ty.
Nhưng đó chỉ là một hành động đem lại may mắn và sự khích lệ. Trong phong bao hồng cũng không có bao nhiêu tiền, bình thường chính là mười hai mươi nhân dân tệ, nhiều nhất cũng không vượt quá một trăm nhân dân tệ.
Cho nên Henry Wei mới có chút khó hiểu đối với hành vi của Tần Phong. Trong mắt ông ta, phong bao đỏ lì xì năm mới chính là mang lại may mắn cũng không cần bỏ ra nhiều tiền như vậy.
- Không nhiều lắm...
Tần Phong lắc lắc đầu, nói
- Người giúp mình làm việc chính là tốt hơn người khác nhiều.
- Ông chủ Tần rất khí phách.
Henry Wei gật gật đầu cũng không nói thêm gì, có thể đi theo một ông chủ hào phóng như vậy thật là may mắn của những nhân viên này.
Kinh doanh ngọc thạch tuy rằng không tồi nhưng đối với một người mấy chục năm lăn lộn trong sòng bạc như Henry Wei mà nói là có chút chướng mắt. Bởi vì một chiếu bạc trong sòng bạc mỗi tháng kiếm được nhiều hơn so với cửa hàng bán ngọc thạch này.
- Ôi, ông chủ của các cậu đâu, tôi muốn tìm ông chủ của các cậu.
Ngay lúc Tần Phong cùng Henry Wei đang nói chuyện phiếm thì tiếng một người phụ nữ vang lên làm cho nhân viên và khách trong cửa hàng đều chú ý.
Tạ Hiên vừa mới phát tiền lì xì xong hơi nhíu mày xoay người nhìn người phụ nữ kia hỏi
- Chị gái, chị có chuyện gì ạ?
- Chuyện gì?
Người phụ nữ kia kéo Tạ Hiên lại nói.
- Cậu là ông chủ sao? Cậu có thể làm chủ sao, gọi ông chủ của các cậu ra đây.
- Tôi là Tổng giám đốc của cửa hàng này đương nhiên có thể làm chủ.
Tạ Hiên gạt tay người phụ nữ ra nói.
- Có vấn đề gì cứ nói ra, động tay động chân tôi sẽ cho bảo vệ đuổi ra ngoài.
- Cậu dám?
Người phụ nữ này cũng không hiền lành gì, trừng mắt ngón tay thiếu chút nữa chỉ vào mặt Tạ Hiên hét lên:
- Cửa hàng các cậu không phải cam đoan không bán hàng giả sao? Tôi mấy hôm trước mua đôi bông tai Phỉ thúy ở đây chính là đồ giả.
- Cái gì mua đồ của cửa hàng này là giả sao?
- Không thể nào, tôi vừa mua khối ngọc tì hưu, chẳng lẽ là giả.
- Trả lại hàng tôi không mua nữa trả lại tiền cho tôi.
Người Trung Quốc đều có tâm lý đám đông. Nghe người phụ nữ nói mua phải hàng giả xong rất nhiều người đã lo lắng sợ đồ mình mua cũng là đồ giả.
- Mọi người im lặng một chút, Ngọc thạch chúng tôi bán trong quán đều được trung tâm kiểm tra đo lường Ngọc thạch kiểm tra, có thể giả nhất định sẽ bồi thường trăm nghìn lần.
Nhìn tình hình trước mặt Tạ Hiên cũng có chút nóng nảy xoay người về phía người phụ nữ kia nói
- Chị gái, cơm không thể ăn bậy lời cũng không thể nói lung tung.
Tạ Hiên cũng là người đã từng vào tù, trở mình cũng không chậm. Gương mặt hiền lành ban đầu lúc này cũng trở nên dữ tợn.
- Bán hàng giả còn hù dọa người khác, tôi sẽ tố cáo các cậu...
Người phụ nữ kia ba lăm ba sáu tuổi nhìn qua cũng là đồ lưu manh, không ngờ không chút sợ lời nói của Tạ Hiên giơ một cái hộp trong tay lên nói
- Đây chính là vòng tai mua ở cửa hàng các cậu, các cậu không dám thừa nhận sao?
- Cô có phải mua tại cửa hàng chúng tôi không phải trải qua kiểm tra đo lường mới biết được.
Hoàng Bính Dư năm đó mở cừa hàng cũng gặp chuyện giống như vậy, kinh nghiệm của anh ta nhiều hơn Tạ Hiên lập tức nói
- Cô đừng vội, nếu là chúng tôi bán, cô có thể chứng minh đây là hàng giả, chúng tôi chắc chắn sẽ bồi thường cho cô.
- Tôi có căn cứ chính xác của các trung tâm giám định Ngọc thạch, chẳng lẽ đây không phải là chứng cứ?
Người phụ nữ từ trong túi rút ra một tờ giấy với ánh mắt hả hê.

Bình Luận

0 Thảo luận